5.6.11

Và đây, nơi tôi ngồi một mình

Đấy, tôi đã tạo blog rồi, chọn cho mình nơi ít người lại qua.

Đã bôn ba bao nhiêu tháng ngày rồi để tìm bạn chia sẻ cảm xúc. Tôi cũng có bạn đấy chứ! Nhưng, có lẽ, tôi cần ở một mình để tỉnh cảm của mình chính chắn hơn.

Có lẽ, ai đó đang nghe bài Nỗi buồn của Hồng Nhung hát. Nhưng thật ra, Một mình không phải là một Nỗi buồn, bài hát này chỉ là mấy nỗi vấn vương cái thuở thích ở một mình quá đỗi, thích Nỗi buồn và sự cô đơn quá đỗi!

Tuổi trẻ thật là bồng bột, có khi ghét con người, và cũng có những lúc thèm người đến hoang hoại.

Nhưng...

Ai đó (đã quên rồi) nói rằng: Nếu dùng một giọng để miêu tả cho thơ thì phải là giọng buồn... Đại ý thế! Ừm, là như thế!

Và tôi đã đăng bài đầu tiên của mình đây! Vào những ngày đầu tháng 6, khi mấy cánh hoa phượng cũng đã dâng hết lửa cho sân trường, khi tôi vừa từ biệt rất nhiều cho một mùa hè cuối... Và tôi biết, tôi sẽ dành một khoảng thì giờ để mà Một mình...