
"Phía trước không thấy cổ nhân
Phía sau không người lai vãn"
Tôi bỗng nhớ đến câu này khi nghĩ về một giấc mơ xưa cũ...
Là giấc.mơ.xưa.cũ vì giờ tôi quả đã quá chừng lớn, đã quá chừng cách xa với những kí ức tuyệt đẹp. Giấc mơ tôi đau đáu trông chờ cũng đã thôi trông chờ.
Phía trước không thấy cổ nhân...
Không thấy... Thực sự đã ở xa, rất xa...
Tôi sẽ đặt tên những dòng chữ này là "Ngắm mưa nơi khác" và cố tìm một cớ nào đó để nói về chuyện này...
Rằng một buổi chiều, mưa, tôi đã đứng trên ban công lạnh lẽo, nghịch đùa những giọt nước trên tay nắm, mùi kim loại thoảng đưa. Tôi nhìn lên bầu trời mưa rơi lất phất, nhớ lại những ngày yên bình mưa thuở còn cấp 2, cấp 3, còn được nghe mùi tường vôi ẩm ướt và mùi của những chiếc lá non xanh. Và tôi có cảm tưởng đang đứng giữa một buổi tiễn đưa. Lòng tôi có chút yên bình và lãnh cảm...
Là lãnh cảm...
Thật sự đã khuất bóng cổ nhân rồi...
