28.6.13

Chỉ là lời nhạc làm mình rơi nước mắt

Don't lose your way 

For each passing day

You have come so far 

Don't throw it away

Let be believing

Dreams are for weaving


Wonders are waiting to star...
.


Và mình ước chi mình cũng có một con đường để gắn bó đi thật dài với nó.

Chút gì...

Tôi yêu tiếng Viêt tha thiết... Dẫu có ngưỡng mộ tiếng Anh hay trông ngóng tiếng Nhật như một niềm mơ ước, tiếng Việt vẫn là ngôn ngữ đủ ấm để xoa dịu tâm hồn. Sẽ có một ngày, khi mỏi gối chồn chân, hãy quay về với những thanh dấu nồng nàn, ta sẽ thấy lòng mình như được cứu rỗi, như thấy đời trao cho mình giọt nắng sau những cơn mưa...

25.6.13

Nhật ký viết vội

Ngày 25 tháng 6 năm 2013,
Thật lạ, cứ ghi ngày tháng và bắt đầu bằng một chút suy tư về cái việc nên viết gì... Nhật ký Nhật ký...
Mình ước chi mình lại là mình của ngày trước, con chữ cũng thật gần. Sao bây giờ lại xa xôi quá chừng... Ước chi và ước chi... Nhưng có phải lời ước đó sẽ không bao giờ thành sự thật? Khi mà nơi mình học tập, người ta coi con chữ như một thứ đồ chơi, hoặc giả con chữ cũng hao mòn, Kiệt sức... Lại sắp đi mùa hè xanh rồi, lại là ban tuyên truyền, lại cái chỗ ấy, công việc ấy. Mình đã thù nó biết bao nhiêu, khi nó tàn hại con người mình đến mức ấy... Vậy mà, mình cũng lại nhận lời, vì mình lại muốn đi, cái giá phải trả cũng thật đắc. Vừa mới viết một bài tin tổng hợp, thật cảm thấy cuộc đời đã ở vào cái tận cùng của nhàm chán...
Thôi, không phải đâu! Cho mình cả! Từ ngày mai tắt internet. Stay away from it. Mình đã học cái thói "buông tay" này từ khi nào mà mãi không thể tập trung vào việc gì? Có thể là từ ngày thi đại học... Thôi nào! Đừng suy tư những cỏn con vô ích nữa... Như lời bài hát làm mình cảm động. Như Aya Keuichi làm mình rớt nước mắt! Cố! Phải cố! Đừng buông tay!
.
Chuyện đời đếm không hết sao ta cứ mãi nghĩ ngợi chuyện tình? 
.
Nhớ chuyện Nhật quá! Sao mùa hè này đặt biệt quá! Một ngày mưa chợt đổ xuống làm mình cảm thấy như dịu lại được 3 năm... Rồi thoáng thấy buổi chiều lạnh lùng nào mình bước qua đường trên tay là quyển sách của Banana Yoshimoto, về cô gái Nhật nào cũng thật nhiều suy tư...
Đóng cửa, tắt điện thoại, và viết viết viết! Biến nó thành hiện thực quả khó hơn mình nghĩ... Trước hết là đóng cửa, tắt điện thoại, và đọc đọc đọc... 
.
Càng nhớ con người cũ mình càng cảm thấy khó trở thành... Vì sao vậy?