Em nhớ cho! Mùa thu đã chết rồi
(Bùi Giáng dịch[?])
Thì ra đã có một loài hoa tuyệt tình đến thế, hái một ngành
để đoạn tuyệt mọi thứ, gửi cho “em” để biết tất cả đã không còn. Loài hoa cỏ mọc
kiêu kì và rẳn rỏi, hoa được ví như đá, nhưng chưa phải là đá, hoa thạch thảo,
tôi hiểu bừa như thế…
Mình tự hỏi trên đời có thật loài hoa như thế không? Hay nó
chỉ mơ hồ như ngọn lá diêu bông? Xưa rày người ta đuổi theo lá, như chạy theo một
mối tình không dứt. Lá diêu bông không có thật, hay vì người ta không muốn nó
có thật? Người em đó, chỉ vì chị ba lần không nhận ra lá diêu bông mà vẫn còn
mãi kiếm tìm, giữa đồng hoang vi vút. Biết đâu, vào cái lần nào chị quay mặt đi
nhìn nắng vãng, em đã chẳng tìm ra lá rồi, nhưng hỡi ôi (alas!) chị chỉ mong lá
diêu bông không có thật, không có thật đâu em đừng kiếm tìm chi nữa, chị sang
ngang em theo mãi làm gì, chị đắng lòng em níu mãi làm chi? Tình không đoạn
cũng đành ra dang dở…
Nhưng thạch thảo khác, thạch thảo chọn cho mình một cách giải
quyết riêng, ngắt một ngành rồi bảo em nhớ cho, hoa đâm vào tay, hoa ghim vào
tim người, em nhớ, em nhớ cho, rằng mùa thu đã chết, tình nghĩa đã không còn.
Ta. Không. Gặp. Nhau. Nữa.
Nếu vậy, thì trên đời này làm gì có cái loài hoa tuyệt tình ấy?
Khi tình nghĩa không còn, duyên phận đã bốc hơi, thì ngắt bừa một cọng cỏ bên đường
cũng thành hoa thạch thảo…
Tuyệt tình, chỉ có con người, mà thôi...
