13.3.16

. (Mãi mãi tuổi 17)

Một buổi sáng ngồi dậy, vẫn loay hoay nhớ văn chương. Nhận ra mình đã chạy một quãng đường dài đầy mỏi mệt, rốt cuộc chỉ để chạy cho xa, cắt sao cho đứt chỉ độc một niềm lưu luyến: văn chương.
Nhận ra chuyện mình thích đi học châu Âu, thích học những môn lý thuyết hơn thực hành, thích nghe kể chuyện triết học, thích mấy cuốn sách tiếng Việt viết hay nhưng rót mật vào tâm can,... Đuổi theo bấy nhiêu chuyện chỉ để đổi lấy một giấy phút tin tưởng rằng Văn chương vẫn ở gần bên, đưa tay ra vẫn còn chạm được... Nhưng dẫu có rất nhiều, vẫn không đổi được một tiếng lá vàng rơi, có mùi bàn ghế gỗ bị nắng hong cho khô cháy, có mình ngồi lặng lẽ trong không gian vắng lặng... Và mình đọc: "Ơi Kim Lang, hỡi Kim Lang... Ấy là bi kịch nội tâm đã được đẩy lên cao qua thủ thuật đối thoại với một người không có mặt..." (Đại khái thế)
.
Rốt cuộc thì mơ mộng nhiều để khỏi mơ một giấc mơ đã vỡ.
"Ơi Minh Minh. Hỡi Minh Minh..."