Thức dậy bật mấy bản nhạc buồn. Nhạc Pháp buồn. Ne me quitte pas. Giai điệu nghe như bức tường vôi vàng giữa một buổi trưa yên ả.
Có cánh quạt trần quay đều...
Ne me quitte pas...
Rồi có lúc chúng ta nhìn lại, thấy những thứ của dĩ vãng đã thực là dĩ vãng. Xa xôi đến mức với tay ra không chạm được. Mọi thứ xa mờ, đẹp và lấp lánh.
Nhưng thôi, mình không uỷ mị nữa. Bởi sự tồn tại không hề vui, cũng không thể buồn... Tồn tại chỉ có một đặc tính...là tồn tại. Mà thôi...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét