Và mưa...
Mưa đến mang theo cái lạnh, cùng một chút gì u ám. Chiều nay cũng mưa. Bầu trời chuyển tím. Con hẻm vắng người và mình lạc giữa cái nền xi-măng thấm đẫm nước mưa, ướt át và bình dị, nghe tiếng máy ở công trường làm vội vàng, tiếng người gọi nhau cũng gấp gáp, cuống quít khi thấy ngày sắp tàn. Một cái gì buồn man mác đâu đây, một cái gì yểu điệu như người con gái xứ Huế… Có lẽ là vì bầu trời và sắc tím, cái màu đậm đà mà mộng mơ quá đỗi! Và hình như người tài xế taxi cũng hiểu được điều gì, cũng bật vài bản nhạc dập dìu. Mưa và hơi lạnh và giai điệu, ta thiu thiu ngủ, mơ về một nét quí phái mơ hồ… Xưa giờ nghe tiếng mưa là cảm thấy vui trong lòng. Vì mưa là hơi lạnh, là bản nhạc mà mình chắt chiu dành riêng ra chỉ nghe vào một chiều ẩm ướt, là một chút buồn bâng quơ, là hơi ấm bồn chồn len vào trong cõi lòng. Vậy mà cơn mưa chiều nay có gì đó khác. Có phải vì ta ngồi taxi? Hay vì ta ăn mặc đẹp? Hay bầu trời tím? Hay rằng bản nhạc, mà chiều nay ta nghe mưa lạnh quá, bầu trời tím cũng buồn, cũng huyền hoặc, cũng dặt dìu. Không, đây đâu phải là những cơn mơ thường ngày? Ta đã lạc đi đâu rồi, một thế giới khác! Rất sang và “thượng lưu”, như cái áo ta đang mặc, cái quần jean ta mới mua, như cái mắt kính mới, như…cái con người mới! Có phải vì con người ta thay đổi thì nghe tiếng mưa cũng khác? Hình như ta vừa đánh rớt một cái gì đó, cũng từng nuôi dưỡng tâm hồn ta. Là cái ấm áp trong lòng! Vì chiều nay mưa lạnh lẽo quá, như có bão tố, và sấm gầm ghè cảnh cáo. Vội mở một vài nhạc Trịnh, là bài “Như cánh vạc bay”, chợt nghe buồn, nhưng sao não nùng quá! Ta nhớ cây đèn đường lặng im nào vẫn khiêm tốn một khoảng trời, có cái sân xi-măng thấm ướt cơn mưa chiều, và cùng với đèn vàng, nó ánh lên một màu gì cũ kĩ, từng vàng son nhưng đã lụi tàn trong thời đại mới, nó đành lui về trong góc sân cho ai nhìn mà ngẩn ngơ nhớ trông trong một vài điệu nhạc cũng buồn, cũng cũ, cũng dĩ vãng xa xôi, cũng mộc mạc và phong trần như người nghệ sĩ… Vậy mà ai kia cũng khác rồi, cũng phản bội, vô tình, cũng chạy cho nhanh để bắt kịp cùng năm tháng. Ôi, có phải ta bỏ quên rồi những chiều chiều thơ thẩn bên nhạc, bên buổi chiều khuất nắng, xin thêm một ít cơn mưa để bật một đoạn nhạc thật buồn, để chợt nghe sướng rơn trong lòng, để thấy sống vậy cũng thỏa, cũng đủ rồi, chỉ giản đơn và ích kỉ như thế, như thế…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét