13.3.16

. (Mãi mãi tuổi 17)

Một buổi sáng ngồi dậy, vẫn loay hoay nhớ văn chương. Nhận ra mình đã chạy một quãng đường dài đầy mỏi mệt, rốt cuộc chỉ để chạy cho xa, cắt sao cho đứt chỉ độc một niềm lưu luyến: văn chương.
Nhận ra chuyện mình thích đi học châu Âu, thích học những môn lý thuyết hơn thực hành, thích nghe kể chuyện triết học, thích mấy cuốn sách tiếng Việt viết hay nhưng rót mật vào tâm can,... Đuổi theo bấy nhiêu chuyện chỉ để đổi lấy một giấy phút tin tưởng rằng Văn chương vẫn ở gần bên, đưa tay ra vẫn còn chạm được... Nhưng dẫu có rất nhiều, vẫn không đổi được một tiếng lá vàng rơi, có mùi bàn ghế gỗ bị nắng hong cho khô cháy, có mình ngồi lặng lẽ trong không gian vắng lặng... Và mình đọc: "Ơi Kim Lang, hỡi Kim Lang... Ấy là bi kịch nội tâm đã được đẩy lên cao qua thủ thuật đối thoại với một người không có mặt..." (Đại khái thế)
.
Rốt cuộc thì mơ mộng nhiều để khỏi mơ một giấc mơ đã vỡ.
"Ơi Minh Minh. Hỡi Minh Minh..."

15.12.15

The cost of freedom



Remember the day I demanded freedom?

They set me free

Why now I'm sad?

Cause my true love's hair is colored in black


23.11.15

T h i T h o ả n g

Thi thoảng, tôi vẫn quay về nơi chốn cũ, gọi tên tình đầu năm đó và hờn trách nó bằng một lời khước từ khúm núm. Bởi tôi vẫn hằng tôn thờ cái cách người ta rời bỏ tình yêu mà đi. Cắt nửa trái tim mình, rồi để lại đó.
Trái tim tôi, phải đâu tôi không cần. Chỉ vì tình khốn nạn. Nửa trái tim tôi đã lỡ dính chặt lại nơi chốn cũ, tôi đành ra đi.

20.11.15

Let me photograph you in this light

In case it is the last time...

5:13 AM 
I am living the life as I have ever wished (?) I guess...

And I realize that was the last time I could be exactly like you are.


29.6.15

I N e v e r D o

- Bill...
- My name is Paul...
- I didn't say no to you
- No, You have never said anything. You never do.
*Paul leaves*

Julia Robert rất đẹp. Nhưng đẹp vì nước mắt.
Bi kịch của Hamlet là vì sự do dự của ông.
Bi kịch của thế hệ chúng ta là vì sự bỏ lỡ. Bi kịch của sự không nói. Chúng ta nào đâu nói điều gì. Chúng ta nào dám nói.

Chúng ta sợ hiện thực. Nên chỉ muốn ngủ say. Trong sự im lặng. Tất cả hãy lặng thinh cả đi. Nhưng tất cả chẳng gì tĩnh tại. Ta bỏ lỡ. Ta đổ vỡ.
Chẳng ai tắm hai lần trên một dòng sông. Ta nào dám xuống nước? Dòng sông vẫn chảy trôi.

Cái lưu tồn luân lưu chảy trôi phơi mở hé. Bắt chước Bùi Giáng vậy...






21.6.15

Ngoài trời mưa lạnh ướt


Hôm nay trời còn làm mưa...

Hay chỉ vì đi xa về nhớ Sài Gòn thế thôi? Nhưng không phải, rõ ràng trời mưa, mưa dầm dề và ẩm ướt như những ngày cũ. Ngày cũ? Là những buổi tối ngồi tận hưởng sự yên ả, trong nhà tiếng nhạc và bên ngoài mưa vẫn cứ rơi...

Nhưng người ta chỉ còn vui khi còn nghĩ được"mưa chẳng rớt hột được đến đây..." Thình lình cửa sổ bật mở, mưa lùa vào nhà. Những an ổn sẽ kết thúc.

Và hôm nay mình đã cảm động biết bao khi đọc đến dòng chữ này.

That's all for today.

Vậy đó, đến đó thôi, là dứt, là hết. Chắc chắn. Rốt cuộc. Bão đến đây thôi. Mưa cũng đến đây thôi. Hết rồi đó. Mọi thứ đã ổn. Đã tốt. Đã nghỉ ngơi được rồi. Đã. An.Yên.

Vậy đó, nên mình cảm động. Vì mình thấy đó đẹp, kiểu không thực, ảo mộng và lung linh như những ngọn đèn xa ngái. Bão còn mà. Là người nói dối. Đừng giấu tôi sự thật ngoài kia bằng đôi mắt vững vàng và tươi vui đó nữa... Ngoài kia mưa lạnh ướt...



http://mp3.zing.vn/bai-hat/Con-Bao-Nghieng-Dem-Le-Cat-Trong-Ly/ZWZB06EF.html

25.11.14

But there are dreams that can not be



Đọc thấy dòng chữ ghi "Computer Engineer", y như những gì mà nó dự định, 10 năm trước.

Cũng phải lâu lắm, tôi mới lại nghĩ về những giấc mơ. Cuộc sống hiện tại ngày càng tốt lên cũng đồng nghĩa giấc mơ ngày đó lùi dần về quá khứ. Hoặc tệ hơn, nó bị lên án, bị rũ bỏ, Nó sẽ chỉ mãi mãi là những giấc mơ tuổi trẻ.

Then I was young and unafraid
No song unsung no wine untasted

Nhưng rồi, đó mới tuổi 17, nhiều phù hoa và mộng ước. Những giấc mơ ra đời, đẹp như một chân lý. Rằng tôi phải sống trọn vẹn tuổi trẻ của mình, rằng ba đồng một giấc mơ cớ sao lại keo kiệt,... Bao nhiêu là lời biện minh. Giấc mơ cứ ra đời, rồi giấc mơ vụn vỡ. Tuổi 17 bị chính mình ruồng bỏ, dại khờ và bồng bột.

---
Tôi coi Fantine. Trong sách vở, trong kịch, trong phim. Nhưng Fantine của đoạn này đây là làm tôi khóc, ngay chính cái phút giây như có một luồng sáng nào vui tươi trên khuôn mặt của bà, Fantine đang nhớ lại những giấc mơ của mình. Những giấc mơ ngày cũ, tràn ngập ánh sáng, khiến con người vẫn luôn bị chìm đắm mỗi khi nhớ về.

Con người mơ nhiều và rồi thất vọng nhiều. Nên mỗi khi giấc mơ ngày cũ ùa về, cái cảm giác chìm đắm vừa kì diệu lại vừa đớn đau.

But there are dreams that can not be.
And there are storms we can not weather.
Và cứ thế mình căm thù Susan Boyle cùng tất thảy con người ngoài kia, vỗ tay chào mừng cho một bài hát nhiều hy vọng, cảm động trước một cụ bà cuối cùng cũng đạt được ước mơ. Tất cả họ đều bỏ quên Fantine, một thân phận đã không còn biết ước mơ gì hơn.

Những mảnh vụn tình cảm lấp lánh từ một giấc mơ bị xé toạc. Những giấc mơ cao đẹp. Những hy vọng còn sót lại. Và con người bấu víu.