4.1.13

BÓNG CHIỀU NHẬP NHOẠNG


Tôi muốn viết cái gì ở đây? Tôi không hiểu, chỉ là mình vừa từ ở cái góc phòng tối, 12 giờ đêm mọi thứ đã tắt hết đèn, chỉ còn một chiếc đèn bàn hắt bóng sang chỗ tôi vừa đứng.

Và bỗng mọi thứ lóe lên rồi vụt tắt, mau mắn trong thứ ánh sáng le lói và cô đơn… Tôi chắc rằng đó là những gì của quá khứ, vì ngay cả khi chúng vụt tắt, có cái gì luyến lưu vẫn đọng lại trong mình…

Và tôi đang muốn nói cái gì nhỉ?

À, là bóng chiều nhập nhoạng, bỗng lại lẩm nhẩm cái ý ấy ở trong đầu, như một cơn hoang tưởng…








Lòng thành phố vẫn cứ rộng dài, chúng ta cô đơn, thực sự chơi vơi trước dòng xe cộ lại qua. Nhưng rồi bóng chiều nhập nhoạng như cơn say của lữ khách đi đường, ta ùa về những kí ức xa xăm, những kí ức tưởng đã biến mất nhưng thành phố vẫn góp nhặt phòng khi, để trong một cơn chuếnh choáng bóng chiều, ta gặp lại những mùa yêu dấu cũ, như một mùi hương lạc lõng mau tan…


Sài Gòn, thật ra rất hiền từ, rất hiền từ…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét