Không biết mình đã viết và xóa, viết và xóa bao nhiêu lần.
Trang word thì vẫn trắng, im ỉm trắng, mình vẫn yếu lòng, rất sợ, rằng sẽ có
ngày ngôn từ sẽ bỏ mình và bay đi mất…
Nhưng rồi phải viết, phải viết thôi! Mở toang cửa phòng, để
cho gió lùa vào…
.
Dạo này, cô vẫn hay đăng những câu nói lên status:
Lần này là của Trịnh, từ Trịnh, là Trịnh,… Không biết mình
đã chép lại bao nhiêu lần và ghi chú cái tên ấy, cái tên của những bản.tình.ca.một.mình.
Phần lớn mình biết nhờ vào những tin nhắn hàng đêm của cô bạn. Cũng đã từ rất
lâu rồi, từ những đêm một mình và ngập đầy những nuối tiếc. Nhưng không như Trịnh,
ít ra hai đứa vẫn có nhau.
Vẫn có nhau…
Đôi khi mình tự hỏi, mình đang nuối tiếc điều gì? Không hẳn
là văn chương, không hẳn… Có thể chỉ là những mộng mơ rơi rớt dần ở những chặng
đường mình bước ra. Mình nhớ cái giếng nhỏ của mình, nơi mình có thể nhìn ra bầu
trời xanh ngát. Lúc đó, bầu trời tròn, nho nhỏ và đáng yêu… Nhưng những cơn mưa
rào đã làm mực nước dâng cao, dâng cao mãi… Và mình biết, mình không thể quay
trở lại, không thể lại là cậu học trò áo sơ mi trắng tinh khôi, quần đen và dép
xăng-đan…

Và rồi mình kiềm lòng với những cơn gió lạnh ngày qua. Vì sợ.
Những niềm vui năm nào lại thoáng choáng ngợp trước mắt mình, để nhanh chóng vụt
tắt. Cái ý nghĩ rằng mình không thể quay lại, lúc đó mới làm mình đau đớn… Vậy
là mình tự đắp lên người những tấm vải tấm thuốc tê, thời gian trôi qua và hong
khô, thuốc cũng liệm dần…
Rồi sẽ có ngày mình không còn đủ sức để hát một bài tình ca…
Không thể…
Những vết thương chóng lành,
Thuốc đã ngấm sâu,
Ta thôi đau đáu về những dở dang và viên mãn,
Giọng hát đã bạt nhược, sao có thể hát tình ca?
.
Ít nhất, vào lúc này, mình vẫn viết, cố viết, cố kiếm tìm một
cái gì đó đã xa xưa, kiếm tìm, nhưng không dám chạm tay vào, vì sợ những nuối
tiếc lại tìm đến nơi...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét