24.3.13

Chuyện cây đèn

Mẹ nói: "Mẹ bán chiếc đèn cũ này đi nhé!" Mình cự nự: "Đừng làm chuyện đau lòng đó..."
.
"Rồi con sẽ làm gì với nó?"
.
Mình làm thinh...
.
.
Mỗi khi muốn rời bỏ một thứ gì đó cũ kĩ, mình vẫn luôn cảm thấy bất nhẫn, như đã phũ phàng với những điều tốt đẹp. Bất cứ thứ gì khi đã dâng hiến cuộc đời mình đi đều xứng đáng được hưởng một điều gì viên mãn, kể cả một chiếc đèn bàn. Ừ, kể cả một chiếc đèn bàn...
Huống hồ chiếc đèn đã cho mình những đêm ngồi mộng mị, ánh sáng trắng và gió và những tiếng động ngoài kia không rõ. Và con chữ...từ tốn và tận tụy như ánh đèn cần mẫn...
Mình, cảm thấy thật bất nhẫn.
Để xoá bỏ những thứ đẹp đẽ như thế, để thay thế bằng một cái gì mới hơn, mát mẻ và trẻ trung,... Để lại sống tiếp, vui vẻ và vô tình.
.
"Nhưng mẹ hãy bán nó đi..."
.
Phải, Bất cứ thứ gì khi đã dâng hiến cuộc đời mình đi đều xứng đáng được hưởng một điều gì viên mãn...
.
"Con sẽ làm gì với nó?". Mình lặng thinh.
.
Thật ra, mình sẽ không làm gì, chỉ để đó, ngắm nhìn, ngắm nhìn nó mãi. Cho đến khi những kí ức nó giữ gìn cũng vì ánh mắt mình mà tan đi hết...
.
Mẹ hỏi để làm gì? Không làm gì cả...
.
Vậy thì mẹ hãy bán nó đi, kịp khi những luyến lưu của con còn đó, vương vấn quanh cái chân đèn quấn kín băng keo, kẻo một mai cả sự níu kéo giản đơn cũng không còn nữa!
Lúc đó...cây đèn hẳn thất vọng lắm...
.
Thất vọng lắm!
.
Viên mãn...liệu còn có nghĩa gì?


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét