26.7.13

Nghe câu vọng cổ nghe buồn...

Cô mình nói. Ngày xưa, những người rời bỏ quê hương mà đi về phương Nam, họ gửi nỗi buồn xa xứ và nỗi nhớ quê hương vào những điệu hát ngọt ngào, ngân dài mà buồn huy hắt. Vậy nên nó mới được gọi là "vọng cổ", nghĩa là nó mang một nỗi u hoài ngay từ lúc lọt lòng. 


Không biết Có phải bữa nay vì nghe mấy câu vọng cổ không, mà thấy mình buồn vô hạn...


Và mình cũng bỗng nhớ Nguyễn Ngọc Tư vô hạn...

19.7.13

20 tuổi vào mùa hè...

Nếu sau tôi có dịp kể về tuổi hai mươi. Tôi sẽ kể về mùa hè năm ấy, có rất nhiều thứ thay đổi, bạn bè tôi cũng bắt đầu mỗi đứa một chí hướng, chia tay, lại chia tay rất nhiều. Để mùa hè năm đó, chúng tôi cùng 20 tuổi. 
.
20 tuổi, vào mùa hè. Mùa hè cũ bắt đầu tìm lại. Tôi tự hỏi có phải đó là cuộc gặp mặt báo hiệu một sự ra đi vĩnh viễn hay không... Tôi vội ước, về một mùa hè vĩnh cửu, ôm trọn lấy tuổi trẻ của tôi, quá khứ của tôi, những yêu thương của tôi... Hôm nay, tôi sẽ hai mươi tuổi, 19-7, hãy còn xa với một ngày tháng 8. Nhưng tôi thực đã 20, bằng một buổi sáng lành lạnh đến tuyệt diệu, chiếc bánh kem bạn tôi mua khắc tất cả tên nhau lên đó, nó nhắc tôi nhớ về những cuộc vui của những ngày học sinh thơ ngây và vui vẻ. Tên tôi lại nằm giữa mọi người, ấm cúng biết chừng nào. 
Cà phê bên cửa sổ
Hoàng hôn buông xuống
Và tôi hít một hơi dài hơi thở của thành phố, thành phố mùa hè, nơi tôi đã dành cả tuổi thơ mình để nghĩ về những tình cảm tuổi trẻ. Mình muốn lại quay về với cái thời trong sáng và hạnh phúc đó. Những cuộc chia tay hiện tại khiến mình biết quí trọng những ngày bên nhau. Tuổi 20... Mình đã buồn vu vơ nỗi buồn đầu tiên như thế...
.
Rồi mình sẽ đi. Đi xa...khỏi thành phố. Kiểu phong trần và già cỗi. Đi qua cả những ngày tháng 8.  Tuổi 20 của mình sẽ ra sao?
.
Mùa hè, năm mình 20 tuổi... Thực sự muốn ở lại với mùa hè vĩnh viễn...


14.7.13

Make you feel my love

Ngày gần mười chín tuổi
Mình nhắn bạn rằng mình nhớ đèn đường quận 5 quận 7, nhớ cuộc sống thành phố và những phố xá hào hoa...
.
Nhưng rồi bạn đã dành những tháng ngày 19 tuổi sau đó của mình, để quay lưng đi, để mãi mãi mình ngóng vọng nó trong hoài niệm. 
.
Giờ còn một mình. Mình vẫn nhớ đêm thành phố mà thèm nghe bài này để lấy lại một quá khứ nào xa xăm...