Giờ được viết, cảm thấy những ý tưởng nhảy nhót trong đầu mình được chảy từ từ ra ngoài qua dòng chữ, mình cảm thấy thật là vui và phấn khởi biết bao.
.
Chiều nay lại mưa. Nghe nói bão lại về ở miền Trung
.
Có một khoảng thời gian mình chỉ sống bằng mưa. Mùa hè của mình được lập ra bởi gam màu u ám trên những con đường thành phố. Vậy mà mình vẫn thấy vui. Hoặc chỉ là mình hãy còn rất nhỏ, sống yên ổn trong những mộng mơ xa xôi. Thành phố của mình, ngày đó vẫn còn ôm ấp mình trong những quyển truyện Nhật.
Ừ, truyện Nhật và mùa hè, mình đã nhớ nó biết bao.
.
Mình nhận ra, rốt cuộc cái làm mình hạnh phúc nhất, vẫn là câu chữ. Không phải là chút ít tiền bạc khi đã bỏ hết tâm trí để hoàn thành, không phải là hiểu ra được một vấn đề rối rắm, không phải gì hết, ngoài việc này, ngay lúc này đây, khi mình vẫn viết, viết trơn tru trong tiếng nhạc hiền hòa. Mình từ tốn viết về những gì mình nghĩ, không phản tư, không dừng lại một phút giây nào để đắn đo thêm về một chuyện nào khác, cảm thấy như mình và chữ hòa hợp bên nhau. Chỉ còn mình và chữ.
.
Chỉ còn mình và chữ. Cứ như thế mà viết, mà để chữ trôi ra.
.
Hạnh phúc của mình, hạnh [p]húc đơn giản để kì lạ này của mình, chỉ vậy thôi, chỉ vậy mà thôi...
.
"Dầu gì đến cuối ngày, Nhật Minh cũng phải cheer yourself up". Bạn nói đại khái thế, lúc này mà nhớ lại câu hỏi của bạn, mình nghĩ đến chuyện mình là một người đàn ông bận rộn, sáng sớm bươn chãi ngoài kia, để tổi đến lại về với chữ, ôm những con chữ trong lòng.
Có phải người ta vẫn phải chia tay những hạnh phúc nhỏ nhoi của mình để biết giá trị của sự tìm lại?
.
Miễn là đừng lạc mất nhau. Làm ơn...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét