Trời lạnh về chiều. Trong phòng chỉ độc một chiếc đèn bàn. Mình muốn viết, viết, viết ... Mình bật Ru đời đi nhé của những ngày xưa xũ.
"Ngoài phố mùa đông đôi môi em là đốm lửa hồng..."
Bao nhiêu lâu rồi, mình đã đợi một cơn mưa mùa hè bao lâu rồi. Để bây giờ gặp lại, trong tiếng nhạc cũ, bùi ngùi và nửa cách xa như một người bạn cũ. Không, đã là bạn cũ, nghĩa là không còn là chính mình như những ngày đó nữa...
Hay mình chỉ ru đời thế thôi. Đời mình là bao nhiêu? Đời người là bao nhiêu?
Hay mình chỉ ru đời.
Thế thôi?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét