Mình đã định đọc lại thơ Hoàng Cầm, một đoạn thơ nào đó, chắc hẳn là "Bên kia sông Đuống"
Em ơi buồn làm chi
Anh đưa em về bên kia sông Đuống
Ngày xưa cát trắng phẳng lì
Sông Đuống trôi đi
Một dòng lấp lánh
Nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kì...
Đến đó thì mạch thơ đứt đoạn, mình không chắc câu thơ kế tiếp là gì nữa. Dẫu sao đó là những gì còn sót lại trong đầu mình, từ những ngày "hăng say và hồ hởi". Bên kia sông Đuống mãi mãi là bài thơ xanh biếc xanh trong lòng mình. "Màu xanh của lúa ngô khoai sắn, của đồng nội xanh rì..." Mình bỗng nhớ đến bàn ghế gỗ, một gian phòng nằm khuất trong những dãy cầu thang. Phòng nhỏ, chỉ chứa 20 người. Hôm đó mình được học "Bên kia sông Đuống", một cách chính thức, tiêu đề Hoàng Cầm mình ghi bằng bút màu, to đẹp và nền nếp...
Nhưng mình bỗng nhớ ra thơ Hoàng Cầm với mình đâu chỉ thế... Với mình, đó còn là một hồn thơ đau đớn đến ngu ngơ, còn là bài Lá diêu bông mà mãi đến giờ mình mới hiểu.
Ngày hôm sau em tìm thấy lá
Chị lắc đầu trông nắng vãn bên sông
Lúc đó, mình đã hỏi thầy ngu ngơ: "Sao lại có cái hành động đó? Sao lại trông nắng vãn". Thầy chỉ ngập ngừng, bảo vì nó buồn. Bây giờ thì mình hiểu rằng chẳng vì sao cả. Vì cuộc đời chị thế, vì cuộc đời em thế, vì một cuộc tình buồn đến day dứt, mà nỗi lòng của những người trong cuộc chỉ có thể gói kín trong mấy câu thơ. Không bao giờ muốn mở ra. Không bao giờ, không bao giờ nữa...
Vậy mà mình đã không kịp đọc lại một dòng thơ Hoàng Cầm nào hôm nay...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét