5.5.14

[永遠はただの一秒から]

Rồi bỗng dưng mình lại vào trang blog của cô bạn. Lâu rồi mình không ghé thăm, blog cô viết cũng bỏ lửng lâu rồi. 

Nhạc chuyển đến điệp khúc. Bài hát tiếng Nhật, mình không hiểu lời lắm. Nhưng đó hẳn là một bài hát ngập đầy hy vọng về tương lai của đôi lứa yêu nhau. Và rồi đọc đến đoạn cô viết: 

Tôi hai mươi tuổi. Thời thiếu nữ đã vĩnh viễn qua rồi.

Bài hát vẫn dịu êm cái giai điệu nhiều niềm tin tưởng của nó, mà mình tưởng như có một nguồn ánh sáng nào đó chiếu qua đôi mắt nhìn về phía trước. Và mình nhìn lại những thứ dang dở trong trang bklog của bạn. Tội nghiệp nhưng bình tâm trước những lời hứa đẹp đẽ, những mộng ước phù hoa. Thời thiếu niên "xin hãy làm hoa làm hoa nhé" đó, có lẽ là khoảng đời cho con người được mơ ước với một tâm niệm chắc chắn và hồ hởi. Bao nhiêu niềm vui đều đổ dồn vào mộng tưởng, bởi ta vẫn còn chưa đổ vỡ, vẫn còn được mơ tiếp giấc mơ dài và đẹp, tưởng như mãi mãi. Tưởng như...

Giờ thì bài hát hết rồi. Mình không buồn, đã không còn tiếc nuối nữa. Mình đứng đây, đứng giữa khoảng đời cách xa cánh cửa giữa mộng mị và thực tại rất xa, nhìn rõ tất cả đã qua, và cố nở một nụ cười thấu hiểu.

Kìa, mình đi thôi. Tiếp tục mộng mị đi, có ai cấm đâu? Chỉ là, những giấc mơ ấy, những mộng ước phù phiếm, mình sẽ không thể mơ lần nữa... Không lần nào nữa đâu...




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét