16.7.16
Vui như nối lại chim bao đứt quãng...
Có lẽ thế, có lẽ cứ để như thế này, mình sẽ có thể nhìn "Văn chương" bằng một con mắt lạnh lùng và điềm tĩnh. Chữ "Literature", hãy dịch là "Văn Học".
Một buổi sáng ngồi dậy, chạnh lòng nhìn đống bài vở trong một thứ tiếng xa lạ, thì ra là vẫn nhớ văn chương. Thì ra những ngày nghe nắng giòn tan qua kẽ mắt vẫn không thôi là một niềm vui để lại.
Nằm mơ thấy qua đời...
Nằm mơ thấy nghe tin bạn mất. Khóc ngon lành. Khóc trong mơ ra ngoài tới thực tại.
Thức dậy bật mấy bản nhạc buồn. Nhạc Pháp buồn. Ne me quitte pas. Giai điệu nghe như bức tường vôi vàng giữa một buổi trưa yên ả.
Có cánh quạt trần quay đều...
Ne me quitte pas...
Thức dậy bật mấy bản nhạc buồn. Nhạc Pháp buồn. Ne me quitte pas. Giai điệu nghe như bức tường vôi vàng giữa một buổi trưa yên ả.
Có cánh quạt trần quay đều...
Ne me quitte pas...
Rồi có lúc chúng ta nhìn lại, thấy những thứ của dĩ vãng đã thực là dĩ vãng. Xa xôi đến mức với tay ra không chạm được. Mọi thứ xa mờ, đẹp và lấp lánh.
Nhưng thôi, mình không uỷ mị nữa. Bởi sự tồn tại không hề vui, cũng không thể buồn... Tồn tại chỉ có một đặc tính...là tồn tại. Mà thôi...
13.3.16
. (Mãi mãi tuổi 17)
Một buổi sáng ngồi dậy, vẫn loay hoay nhớ văn chương. Nhận ra mình đã chạy một quãng đường dài đầy mỏi mệt, rốt cuộc chỉ để chạy cho xa, cắt sao cho đứt chỉ độc một niềm lưu luyến: văn chương.
Nhận ra chuyện mình thích đi học châu Âu, thích học những môn lý thuyết hơn thực hành, thích nghe kể chuyện triết học, thích mấy cuốn sách tiếng Việt viết hay nhưng rót mật vào tâm can,... Đuổi theo bấy nhiêu chuyện chỉ để đổi lấy một giấy phút tin tưởng rằng Văn chương vẫn ở gần bên, đưa tay ra vẫn còn chạm được... Nhưng dẫu có rất nhiều, vẫn không đổi được một tiếng lá vàng rơi, có mùi bàn ghế gỗ bị nắng hong cho khô cháy, có mình ngồi lặng lẽ trong không gian vắng lặng... Và mình đọc: "Ơi Kim Lang, hỡi Kim Lang... Ấy là bi kịch nội tâm đã được đẩy lên cao qua thủ thuật đối thoại với một người không có mặt..." (Đại khái thế)
.
Rốt cuộc thì mơ mộng nhiều để khỏi mơ một giấc mơ đã vỡ.
"Ơi Minh Minh. Hỡi Minh Minh..."
Nhận ra chuyện mình thích đi học châu Âu, thích học những môn lý thuyết hơn thực hành, thích nghe kể chuyện triết học, thích mấy cuốn sách tiếng Việt viết hay nhưng rót mật vào tâm can,... Đuổi theo bấy nhiêu chuyện chỉ để đổi lấy một giấy phút tin tưởng rằng Văn chương vẫn ở gần bên, đưa tay ra vẫn còn chạm được... Nhưng dẫu có rất nhiều, vẫn không đổi được một tiếng lá vàng rơi, có mùi bàn ghế gỗ bị nắng hong cho khô cháy, có mình ngồi lặng lẽ trong không gian vắng lặng... Và mình đọc: "Ơi Kim Lang, hỡi Kim Lang... Ấy là bi kịch nội tâm đã được đẩy lên cao qua thủ thuật đối thoại với một người không có mặt..." (Đại khái thế)
.
Rốt cuộc thì mơ mộng nhiều để khỏi mơ một giấc mơ đã vỡ.
"Ơi Minh Minh. Hỡi Minh Minh..."
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
