16.7.16

Vui như nối lại chim bao đứt quãng...



Có lẽ thế, có lẽ cứ để như thế này, mình sẽ có thể nhìn "Văn chương" bằng một con mắt lạnh lùng và điềm tĩnh. Chữ "Literature", hãy dịch là "Văn Học".

Một buổi sáng ngồi dậy, chạnh lòng nhìn đống bài vở trong một thứ tiếng xa lạ, thì ra là vẫn nhớ văn chương. Thì ra những ngày nghe nắng giòn tan qua kẽ mắt vẫn không thôi là một niềm vui để lại.

Nằm mơ thấy qua đời...

Nằm mơ thấy nghe tin bạn mất. Khóc ngon lành. Khóc trong mơ ra ngoài tới thực tại.

Thức dậy bật mấy bản nhạc buồn. Nhạc Pháp buồn. Ne me quitte pas. Giai điệu nghe như bức tường vôi vàng giữa một buổi trưa yên ả.

Có cánh quạt trần quay đều...


Ne me quitte pas...


 

Rồi có lúc chúng ta nhìn lại, thấy những thứ của dĩ vãng đã thực là dĩ vãng. Xa xôi đến mức với tay ra không chạm được. Mọi thứ xa mờ, đẹp và lấp lánh.


Nhưng thôi, mình không uỷ mị nữa. Bởi sự tồn tại không hề vui, cũng không thể buồn... Tồn tại chỉ có một đặc tính...là tồn tại. Mà thôi...