16.7.16
Vui như nối lại chim bao đứt quãng...
Có lẽ thế, có lẽ cứ để như thế này, mình sẽ có thể nhìn "Văn chương" bằng một con mắt lạnh lùng và điềm tĩnh. Chữ "Literature", hãy dịch là "Văn Học".
Một buổi sáng ngồi dậy, chạnh lòng nhìn đống bài vở trong một thứ tiếng xa lạ, thì ra là vẫn nhớ văn chương. Thì ra những ngày nghe nắng giòn tan qua kẽ mắt vẫn không thôi là một niềm vui để lại.
Nằm mơ thấy qua đời...
Nằm mơ thấy nghe tin bạn mất. Khóc ngon lành. Khóc trong mơ ra ngoài tới thực tại.
Thức dậy bật mấy bản nhạc buồn. Nhạc Pháp buồn. Ne me quitte pas. Giai điệu nghe như bức tường vôi vàng giữa một buổi trưa yên ả.
Có cánh quạt trần quay đều...
Ne me quitte pas...
Thức dậy bật mấy bản nhạc buồn. Nhạc Pháp buồn. Ne me quitte pas. Giai điệu nghe như bức tường vôi vàng giữa một buổi trưa yên ả.
Có cánh quạt trần quay đều...
Ne me quitte pas...
Rồi có lúc chúng ta nhìn lại, thấy những thứ của dĩ vãng đã thực là dĩ vãng. Xa xôi đến mức với tay ra không chạm được. Mọi thứ xa mờ, đẹp và lấp lánh.
Nhưng thôi, mình không uỷ mị nữa. Bởi sự tồn tại không hề vui, cũng không thể buồn... Tồn tại chỉ có một đặc tính...là tồn tại. Mà thôi...
13.3.16
. (Mãi mãi tuổi 17)
Một buổi sáng ngồi dậy, vẫn loay hoay nhớ văn chương. Nhận ra mình đã chạy một quãng đường dài đầy mỏi mệt, rốt cuộc chỉ để chạy cho xa, cắt sao cho đứt chỉ độc một niềm lưu luyến: văn chương.
Nhận ra chuyện mình thích đi học châu Âu, thích học những môn lý thuyết hơn thực hành, thích nghe kể chuyện triết học, thích mấy cuốn sách tiếng Việt viết hay nhưng rót mật vào tâm can,... Đuổi theo bấy nhiêu chuyện chỉ để đổi lấy một giấy phút tin tưởng rằng Văn chương vẫn ở gần bên, đưa tay ra vẫn còn chạm được... Nhưng dẫu có rất nhiều, vẫn không đổi được một tiếng lá vàng rơi, có mùi bàn ghế gỗ bị nắng hong cho khô cháy, có mình ngồi lặng lẽ trong không gian vắng lặng... Và mình đọc: "Ơi Kim Lang, hỡi Kim Lang... Ấy là bi kịch nội tâm đã được đẩy lên cao qua thủ thuật đối thoại với một người không có mặt..." (Đại khái thế)
.
Rốt cuộc thì mơ mộng nhiều để khỏi mơ một giấc mơ đã vỡ.
"Ơi Minh Minh. Hỡi Minh Minh..."
Nhận ra chuyện mình thích đi học châu Âu, thích học những môn lý thuyết hơn thực hành, thích nghe kể chuyện triết học, thích mấy cuốn sách tiếng Việt viết hay nhưng rót mật vào tâm can,... Đuổi theo bấy nhiêu chuyện chỉ để đổi lấy một giấy phút tin tưởng rằng Văn chương vẫn ở gần bên, đưa tay ra vẫn còn chạm được... Nhưng dẫu có rất nhiều, vẫn không đổi được một tiếng lá vàng rơi, có mùi bàn ghế gỗ bị nắng hong cho khô cháy, có mình ngồi lặng lẽ trong không gian vắng lặng... Và mình đọc: "Ơi Kim Lang, hỡi Kim Lang... Ấy là bi kịch nội tâm đã được đẩy lên cao qua thủ thuật đối thoại với một người không có mặt..." (Đại khái thế)
.
Rốt cuộc thì mơ mộng nhiều để khỏi mơ một giấc mơ đã vỡ.
"Ơi Minh Minh. Hỡi Minh Minh..."
15.12.15
The cost of freedom
Remember the day I demanded freedom?
They set me free
Why now I'm sad?
Cause my true love's hair is colored in black
23.11.15
T h i T h o ả n g
Thi thoảng, tôi vẫn quay về nơi chốn cũ, gọi tên tình đầu năm đó và hờn trách nó bằng một lời khước từ khúm núm. Bởi tôi vẫn hằng tôn thờ cái cách người ta rời bỏ tình yêu mà đi. Cắt nửa trái tim mình, rồi để lại đó.
Trái tim tôi, phải đâu tôi không cần. Chỉ vì tình khốn nạn. Nửa trái tim tôi đã lỡ dính chặt lại nơi chốn cũ, tôi đành ra đi.
Trái tim tôi, phải đâu tôi không cần. Chỉ vì tình khốn nạn. Nửa trái tim tôi đã lỡ dính chặt lại nơi chốn cũ, tôi đành ra đi.
20.11.15
Let me photograph you in this light
In case it is the last time...
5:13 AM
I am living the life as I have ever wished (?) I guess...
And I realize that was the last time I could be exactly like you are.
5:13 AM
I am living the life as I have ever wished (?) I guess...
And I realize that was the last time I could be exactly like you are.
29.6.15
I N e v e r D o
- Bill...
- My name is Paul...
- I didn't say no to you
- No, You have never said anything. You never do.
*Paul leaves*
Julia Robert rất đẹp. Nhưng đẹp vì nước mắt.
Bi kịch của Hamlet là vì sự do dự của ông.
Bi kịch của thế hệ chúng ta là vì sự bỏ lỡ. Bi kịch của sự không nói. Chúng ta nào đâu nói điều gì. Chúng ta nào dám nói.
Chúng ta sợ hiện thực. Nên chỉ muốn ngủ say. Trong sự im lặng. Tất cả hãy lặng thinh cả đi. Nhưng tất cả chẳng gì tĩnh tại. Ta bỏ lỡ. Ta đổ vỡ.
Chẳng ai tắm hai lần trên một dòng sông. Ta nào dám xuống nước? Dòng sông vẫn chảy trôi.
Cái lưu tồn luân lưu chảy trôi phơi mở hé. Bắt chước Bùi Giáng vậy...
- My name is Paul...
- I didn't say no to you
- No, You have never said anything. You never do.
*Paul leaves*
Julia Robert rất đẹp. Nhưng đẹp vì nước mắt.
Bi kịch của Hamlet là vì sự do dự của ông.
Bi kịch của thế hệ chúng ta là vì sự bỏ lỡ. Bi kịch của sự không nói. Chúng ta nào đâu nói điều gì. Chúng ta nào dám nói.
Chúng ta sợ hiện thực. Nên chỉ muốn ngủ say. Trong sự im lặng. Tất cả hãy lặng thinh cả đi. Nhưng tất cả chẳng gì tĩnh tại. Ta bỏ lỡ. Ta đổ vỡ.
Chẳng ai tắm hai lần trên một dòng sông. Ta nào dám xuống nước? Dòng sông vẫn chảy trôi.
Cái lưu tồn luân lưu chảy trôi phơi mở hé. Bắt chước Bùi Giáng vậy...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

