24.3.13

Chuyện cây đèn

Mẹ nói: "Mẹ bán chiếc đèn cũ này đi nhé!" Mình cự nự: "Đừng làm chuyện đau lòng đó..."
.
"Rồi con sẽ làm gì với nó?"
.
Mình làm thinh...
.
.
Mỗi khi muốn rời bỏ một thứ gì đó cũ kĩ, mình vẫn luôn cảm thấy bất nhẫn, như đã phũ phàng với những điều tốt đẹp. Bất cứ thứ gì khi đã dâng hiến cuộc đời mình đi đều xứng đáng được hưởng một điều gì viên mãn, kể cả một chiếc đèn bàn. Ừ, kể cả một chiếc đèn bàn...
Huống hồ chiếc đèn đã cho mình những đêm ngồi mộng mị, ánh sáng trắng và gió và những tiếng động ngoài kia không rõ. Và con chữ...từ tốn và tận tụy như ánh đèn cần mẫn...
Mình, cảm thấy thật bất nhẫn.
Để xoá bỏ những thứ đẹp đẽ như thế, để thay thế bằng một cái gì mới hơn, mát mẻ và trẻ trung,... Để lại sống tiếp, vui vẻ và vô tình.
.
"Nhưng mẹ hãy bán nó đi..."
.
Phải, Bất cứ thứ gì khi đã dâng hiến cuộc đời mình đi đều xứng đáng được hưởng một điều gì viên mãn...
.
"Con sẽ làm gì với nó?". Mình lặng thinh.
.
Thật ra, mình sẽ không làm gì, chỉ để đó, ngắm nhìn, ngắm nhìn nó mãi. Cho đến khi những kí ức nó giữ gìn cũng vì ánh mắt mình mà tan đi hết...
.
Mẹ hỏi để làm gì? Không làm gì cả...
.
Vậy thì mẹ hãy bán nó đi, kịp khi những luyến lưu của con còn đó, vương vấn quanh cái chân đèn quấn kín băng keo, kẻo một mai cả sự níu kéo giản đơn cũng không còn nữa!
Lúc đó...cây đèn hẳn thất vọng lắm...
.
Thất vọng lắm!
.
Viên mãn...liệu còn có nghĩa gì?


15.3.13

.

Mùa hè...quả là đã đến thật rồi!
Dẫu thời gian vẫn chưa tới, tháng 3 cũng vừa mới bắt đầu, nhưng mùa hè quả thật là đã đến...
Mình đã hẹn hò điều gì đó rằng: "...cho đến khi cơn mưa đầu tiên của mùa nắng hạn đổ xuống", mình đã lẩm nhẩm như thế, như một dự địng đầy mộng mơ... Nhưng mình đã dự định gì ấy nhỉ? Gì ấy nhỉ...
Đọc một quyển sách? Phải là truyện Nhật, nhất định là truyện Nhật, êm ái và nhiều suy tư, nhưng là những suy tư nhẹ nhàng và đầy sức sống. Như 7up...
Nhưng không phải là bây giờ! Truyện Nhật ấy! Dẫu cho cơn mưa đã đổ xuống và những mùi hương của buổi chiều dậy lên trong lòng mình những xuyến dao khó tả (mình vừa định dùng từ "luyến ái"). Nhưng không phải lúc này... Từ khi nào những điều đẹp đẽ của đời mình trở thành những thứ dễ gây nghiện? Hay từ khi nào mình đã không còn được phép tự huyễnhoajwc mình... Không thể chìm đắm vào những điều đã cũ...
.
Mình. 19 tuổi. Đã học cách tha thứ cuộc đời và học cách buông tay...
.
Mình tự hỏi ở tuổi này, những người khác, họ học những gì? Có thể là một chút kiến thức về thời cuộc, một kĩ năng, một cảm giác... Những thứ mới mẻ và trẻ trung. Và vì sao mình lại học những điều già nua hết sức đó?
.
Cũng có thể vì mình chỉ thích ở một mình vào lúc này, một cách thật già nua, làm một chuyện hết sức già nua: suy nghĩ! Để học những chuyện hết sức già nua đó!...
.
Mình quả là có cảm giác trông đợi ngày sinh nhật để có dịp kể về tuổi 19 của mình!

À, chiều rồi...