25.11.14

But there are dreams that can not be



Đọc thấy dòng chữ ghi "Computer Engineer", y như những gì mà nó dự định, 10 năm trước.

Cũng phải lâu lắm, tôi mới lại nghĩ về những giấc mơ. Cuộc sống hiện tại ngày càng tốt lên cũng đồng nghĩa giấc mơ ngày đó lùi dần về quá khứ. Hoặc tệ hơn, nó bị lên án, bị rũ bỏ, Nó sẽ chỉ mãi mãi là những giấc mơ tuổi trẻ.

Then I was young and unafraid
No song unsung no wine untasted

Nhưng rồi, đó mới tuổi 17, nhiều phù hoa và mộng ước. Những giấc mơ ra đời, đẹp như một chân lý. Rằng tôi phải sống trọn vẹn tuổi trẻ của mình, rằng ba đồng một giấc mơ cớ sao lại keo kiệt,... Bao nhiêu là lời biện minh. Giấc mơ cứ ra đời, rồi giấc mơ vụn vỡ. Tuổi 17 bị chính mình ruồng bỏ, dại khờ và bồng bột.

---
Tôi coi Fantine. Trong sách vở, trong kịch, trong phim. Nhưng Fantine của đoạn này đây là làm tôi khóc, ngay chính cái phút giây như có một luồng sáng nào vui tươi trên khuôn mặt của bà, Fantine đang nhớ lại những giấc mơ của mình. Những giấc mơ ngày cũ, tràn ngập ánh sáng, khiến con người vẫn luôn bị chìm đắm mỗi khi nhớ về.

Con người mơ nhiều và rồi thất vọng nhiều. Nên mỗi khi giấc mơ ngày cũ ùa về, cái cảm giác chìm đắm vừa kì diệu lại vừa đớn đau.

But there are dreams that can not be.
And there are storms we can not weather.
Và cứ thế mình căm thù Susan Boyle cùng tất thảy con người ngoài kia, vỗ tay chào mừng cho một bài hát nhiều hy vọng, cảm động trước một cụ bà cuối cùng cũng đạt được ước mơ. Tất cả họ đều bỏ quên Fantine, một thân phận đã không còn biết ước mơ gì hơn.

Những mảnh vụn tình cảm lấp lánh từ một giấc mơ bị xé toạc. Những giấc mơ cao đẹp. Những hy vọng còn sót lại. Và con người bấu víu.



27.9.14

Hoài nhớ | Nostagia

"Buổi chiều trên cánh đồng. Gió thổi những tia nắng bạc màu, hắt hiu chiếu qua những ngôi mộ im lìm"
.
Lúc đứng ở đồng lúa lúc ấy, mình thật chẳng thể nghĩ gì về câu chữ.
Vậy mà giờ đây, chỉ cần nhìn lại và thêm vào đó một chút "hoài nhớ", những hình ảnh đẹp đẽ đó mình mới diễn lại được thành văn.

.
Tại sao vậy chứ?




25.5.14

Take it all

"...about my devotion to someone and then he is not caring, not really..." (Adele)

Dường như chỉ được một lần trong đời, người ta tự cho phép mình làm những chuyện khờ khạo, đem đổ đi tình cảm của mình vào không trung để nhận lại những vết thương lòng sâu hoắm. Vì sau những lần đó, vết thương sẽ thành sẹo, con người gắn cho mình chiến tích của khổ đau, thông minh và khôn khéo, ngẫm nghĩ và kết án quá khứ của mình.
.
Tình yêu dại khờ ngày đó, vì thế mà sẽ ra đi mãi mãi. Không để lại một dấu tích nào...

7.5.14

Chết vào ngày mai

Và rồi có thể mình sẽ chết, ngày mai.
Mình sẽ viết một bức thư để lại, ngày mai.
Mình sẽ không kịp tạm biệt một ai cả

Ngày mai, chỉ ngày mai thôi đấy
Thật thế không?

Cuộc sống bỗng chốc thật phù du
Mình cố bơi qua dòng nước biển
Để nắm bắt điều gì ?

Không kịp,
Ngày mai...


#21 Nov 2015: You are so naive to "just think" about the death. I, who sensed the "just the smell" in the edge of death's clothes, could laugh at you! You childish!


Can you please help me

Sensei, I want to be stronger
Can you teach me?
Can you help me from weakness?
.
Can you help me...
.
.
Can you please...
.
.
.
Can...you...
.
.
.
.


6.5.14

Trông vãn bên sông

Sáng thức dậy, đọc tin thấy hôm nay là kỉ niệm ngày Hoàng Cầm qua đời. TV chẳng nói một lời nào. Chỉ có mình và dòng tin nhỏ trên blog là biết. Vậy thôi. Nhưng vậy cũng tốt. Mình muốn kỉ niệm Hoàng Cầm trong lòng mình, hay ít nhất là ở nơi ít người biết này.

Mình đã định đọc lại thơ Hoàng Cầm, một đoạn thơ nào đó, chắc hẳn là "Bên kia sông Đuống"

Em ơi buồn làm chi
Anh đưa em về bên kia sông Đuống
Ngày xưa cát trắng phẳng lì
Sông Đuống trôi đi
Một dòng lấp lánh
Nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kì...

Đến đó thì mạch thơ đứt đoạn, mình không chắc câu thơ kế tiếp là gì nữa. Dẫu sao đó là những gì còn sót lại trong đầu mình, từ những ngày "hăng say và hồ hởi". Bên kia sông Đuống mãi mãi là bài thơ xanh biếc xanh trong lòng mình. "Màu xanh của lúa ngô khoai sắn, của đồng nội xanh rì..." Mình bỗng nhớ đến bàn ghế gỗ, một gian phòng nằm khuất trong những dãy cầu thang. Phòng nhỏ, chỉ chứa 20 người. Hôm đó mình được học "Bên kia sông Đuống", một cách chính thức, tiêu đề Hoàng Cầm mình ghi bằng bút màu, to đẹp và nền nếp...

Nhưng mình bỗng nhớ ra thơ Hoàng Cầm với mình đâu chỉ thế... Với mình, đó còn là một hồn thơ đau đớn đến ngu ngơ, còn là bài Lá diêu bông mà mãi đến giờ mình mới hiểu.

Ngày hôm sau em tìm thấy lá
Chị lắc đầu trông nắng vãn bên sông 

Lúc đó, mình đã hỏi thầy ngu ngơ: "Sao lại có cái hành động đó? Sao lại trông nắng vãn". Thầy chỉ ngập ngừng, bảo vì nó buồn. Bây giờ thì mình hiểu rằng chẳng vì sao cả. Vì cuộc đời chị thế, vì cuộc đời em thế, vì một cuộc tình buồn đến day dứt, mà nỗi lòng của những người trong cuộc chỉ có thể gói kín trong mấy câu thơ. Không bao giờ muốn mở ra. Không bao giờ, không bao giờ nữa...

Vậy mà mình đã không kịp đọc lại một dòng thơ Hoàng Cầm nào hôm nay...




5.5.14

[永遠はただの一秒から]

Rồi bỗng dưng mình lại vào trang blog của cô bạn. Lâu rồi mình không ghé thăm, blog cô viết cũng bỏ lửng lâu rồi. 

Nhạc chuyển đến điệp khúc. Bài hát tiếng Nhật, mình không hiểu lời lắm. Nhưng đó hẳn là một bài hát ngập đầy hy vọng về tương lai của đôi lứa yêu nhau. Và rồi đọc đến đoạn cô viết: 

Tôi hai mươi tuổi. Thời thiếu nữ đã vĩnh viễn qua rồi.

Bài hát vẫn dịu êm cái giai điệu nhiều niềm tin tưởng của nó, mà mình tưởng như có một nguồn ánh sáng nào đó chiếu qua đôi mắt nhìn về phía trước. Và mình nhìn lại những thứ dang dở trong trang bklog của bạn. Tội nghiệp nhưng bình tâm trước những lời hứa đẹp đẽ, những mộng ước phù hoa. Thời thiếu niên "xin hãy làm hoa làm hoa nhé" đó, có lẽ là khoảng đời cho con người được mơ ước với một tâm niệm chắc chắn và hồ hởi. Bao nhiêu niềm vui đều đổ dồn vào mộng tưởng, bởi ta vẫn còn chưa đổ vỡ, vẫn còn được mơ tiếp giấc mơ dài và đẹp, tưởng như mãi mãi. Tưởng như...

Giờ thì bài hát hết rồi. Mình không buồn, đã không còn tiếc nuối nữa. Mình đứng đây, đứng giữa khoảng đời cách xa cánh cửa giữa mộng mị và thực tại rất xa, nhìn rõ tất cả đã qua, và cố nở một nụ cười thấu hiểu.

Kìa, mình đi thôi. Tiếp tục mộng mị đi, có ai cấm đâu? Chỉ là, những giấc mơ ấy, những mộng ước phù phiếm, mình sẽ không thể mơ lần nữa... Không lần nào nữa đâu...




3.5.14

Excerpt #Lamnguoi


Hai đứa mỉm cười, nhìn những đám mây đùn đũn ở phía đằng xa, dày đặc đến nỗi chỉ có những tia nắng kịp lách qua màn mây mà chiếu xuống mặt đất theo từng khối. Chúng đang không nghĩ về tương lai, giống như nhiều người vẫn làm (hoặc chính là hai đứa, ngày xưa) khi họ nhìn về phía chân trời đằng xa. Chúng nghĩ về quá khứ. Chúng nghĩ về cái khoảng thời gian trước đây hai đứa có lần ngồi cạnh nhau, lo lâu nghĩ về những gì đợi chúng phía trước. Càng nghĩ chúng càng siết chặt tay nhau, lòng cảm thấy một nỗi niềm vừa sung sướng vừa bồi hồi. Nhưng bây giờ thì đã khác, chúng đã đi quá xa với cái ngày xưa ấy, và tự tách mình ra khỏi một nỗi niềm xưa cũ...


Cái đu quay vẫn đứng lặng, treo chúng hướng mặt về phía chân trời tắt nắng. Sự hồi tưởng đã khiến chúng ý thức rõ ràng về dòng chảy của thời gian, đến độ cả hai dường như vẫn nghe một tiếng ầm ào trong đầu. Cái đu quay vẫn đứng lặng, không một chuyển động nào, tưởng chừng như thời gian đang nín thở. Chúng bỗng mừng thầm, mong cho cái đu quay này đứng thế, đứng lặng thế mãi mãi, cho tất cả ngưng đọng vào một chiều gần tắt nắng. Nhưng rồi một trong hai đứa đã đọc được những dịch chuyển trong một đám mây đằng xa, nhỏ và đều đặn. Trong phút chốc, đầu hai đứa lại vang lên cái âm thanh ầm ào khi nãy...


Trời lạnh về chiều

Trời lạnh về chiều. Trong phòng chỉ độc một chiếc đèn bàn. Mình muốn viết, viết, viết ... Mình bật Ru đời đi nhé của những ngày xưa xũ.

"Ngoài phố mùa đông đôi môi em là đốm lửa hồng..."

Bao nhiêu lâu rồi, mình đã đợi một cơn mưa mùa hè bao lâu rồi. Để bây giờ gặp lại, trong tiếng nhạc cũ, bùi ngùi và nửa cách xa như một người bạn cũ. Không, đã là bạn cũ, nghĩa là không còn là chính mình như những ngày đó nữa...

Hay mình chỉ ru đời thế thôi. Đời mình là bao nhiêu? Đời người là bao nhiêu?
Hay mình chỉ ru đời.

 Thế thôi?


1.5.14

Tiếng rao

"Ve chai... bán ..."
Chữ "hông" hững hờ buông lơi

Nhưng cớ sao lại là "Ve chai bán"?
3 chữ lạnh lùng vì cụt mất nghĩa 
Mà sao vẫn trữ tình đến thế ?

Rồi đột ngột  trong những dư vị của tiếng ngân dài 
"Ve chai ai bán hông..."
Nghe bùi ngùi buồn thương
Nhưng tưởng lại một cái gì xưa cũ 
Như cái gì đã xa xôi
Trôi về cái mộng mị của buổi hồng hoang sơ khởi

Mà ta đã lặng mình để kiếm tìm trong 3 chữ..
Hững hờ buông lơi

30.4.14

Mưa buổi sáng

 “Cô vỗ vai anh cười bảo anh tốt nhất đừng để những suy diễn dư thừa làm mình lầm tưởng, cô gái đó rồi sẽ yêu anh, miễn là anh đừng quá vội vàng. Rồi cũng chính cô, khẽ cuối đầu như muốn làm nghiêng một nỗi bẽ bàng, thầm cắt cụt những suy diễn tươi sáng và ấm áp trong đầu mình. Với anh.” (#lamnguoi)


Đây là kết quả của việc đọc quyển “Vô tri” của Milan Kundera và đi ăn tiệc nướng ngoài trời, nghe mọi người kể chuyện tình yêu. Mình đã không kịp đợi cơn mưa hè đầu tiên để bắt đầu một quyển sách. Mình mở bừa một quyển, để đọc nhâm nhi, trong cơn biếng nhát học bài. Và mình đã đúng, để có thể kết thúc quyển sách ngay vào một ngày có cơn mưa buổi sáng.


16.2.14

Nợ Xuân Quỳnh...

Tình cờ xem lại đoạn phóng sự về Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh, mà mình đã từng được xem hồi làm Dự án về Xuân Quỳnh. Thú thật, lúc ấy mình đã không thể hiểu bà, không hiểu gì về một tình yêu rất nữ tính và tròn đầy. Nhưng mình cô giáo vẫn hẹn tụi mình vào “một độ lùi nhất định”, và mình tin vào cái hẹn đó của cô, rằng mình vẫn nợ Xuân Quỳnh một nhịp lòng đồng điệu…


Tình ta như hàng cây
Đã qua mùa bão tố
Tình ta như dòng sông
Đã qua mùa thác lũ
Thời gian như ngọn gió
Đi qua cùng heo may...

Vậy mà chỉ hai năm sau, mình bỗng dưng nhẩm lại “Tình ta như hàng cây đã qua mùa bão tố” mà buồn muốn khóc. Mình đã tưởng tượng ra Xuân Quỳnh, đi giữa những hàng cây lặng gió nhưng đã trơ trụi và im lìm và nghĩ về những thứ đã qua. Mọi thứ đều không thể quay đầu, kể cả bão tố của ngày cũ.

Lúc đó, hẳn mình đang ôm trong mình một mối cảm xúc u ám kì lạ…

1.1.14

H o a t h ạ c h t h ả o

Anh đã hái ngành lá cây thạch thảo
Em nhớ cho! Mùa thu đã chết rồi
(Bùi Giáng dịch[?])
Thì ra đã có một loài hoa tuyệt tình đến thế, hái một ngành để đoạn tuyệt mọi thứ, gửi cho “em” để biết tất cả đã không còn. Loài hoa cỏ mọc kiêu kì và rẳn rỏi, hoa được ví như đá, nhưng chưa phải là đá, hoa thạch thảo, tôi hiểu bừa như thế…

Mình tự hỏi trên đời có thật loài hoa như thế không? Hay nó chỉ mơ hồ như ngọn lá diêu bông? Xưa rày người ta đuổi theo lá, như chạy theo một mối tình không dứt. Lá diêu bông không có thật, hay vì người ta không muốn nó có thật? Người em đó, chỉ vì chị ba lần không nhận ra lá diêu bông mà vẫn còn mãi kiếm tìm, giữa đồng hoang vi vút. Biết đâu, vào cái lần nào chị quay mặt đi nhìn nắng vãng, em đã chẳng tìm ra lá rồi, nhưng hỡi ôi (alas!) chị chỉ mong lá diêu bông không có thật, không có thật đâu em đừng kiếm tìm chi nữa, chị sang ngang em theo mãi làm gì, chị đắng lòng em níu mãi làm chi? Tình không đoạn cũng đành ra dang dở…

Nhưng thạch thảo khác, thạch thảo chọn cho mình một cách giải quyết riêng, ngắt một ngành rồi bảo em nhớ cho, hoa đâm vào tay, hoa ghim vào tim người, em nhớ, em nhớ cho, rằng mùa thu đã chết, tình nghĩa đã không còn. Ta. Không. Gặp. Nhau. Nữa.

Nếu vậy, thì trên đời này làm gì có cái loài hoa tuyệt tình ấy? Khi tình nghĩa không còn, duyên phận đã bốc hơi, thì ngắt bừa một cọng cỏ bên đường cũng thành hoa thạch thảo…

Tuyệt tình, chỉ có con người, mà thôi...